Giới thiệu
Xứ Ngọc Thành, đất cổ linh thiêng, mạch địa u tịch, tựa lưng gò Thần Đồng, trước mặt thủy tụ minh đường, khí thiêng hun đúc, trải bao đời người qua lại, vẫn giữ một khoảng trời tĩnh mặc, lắng sâu.
Nơi đây xưa vốn là đất đình Ngọc Thành, phụng thờ Lữ Đại Vương Tôn Thần, bậc trung nghĩa hiển hách, hộ quốc an dân. Theo cổ tích lưu truyền, thuở trước Thừa tướng Lữ Gia tuần du phương Nam, dừng chân tại vùng Đồng Đội, dân chúng nghe tin, lòng thành quy hướng, kéo đến bái yết, xin làm gia thần phụng sự; cảm nghĩa thịnh tình, Ngài thuận lòng cho lập hành cung, lưu dấu chân nơi miền đất ấy.
Về sau, vận nước đổi thay, giặc Hán xâm lăng, triều Triệu suy vi, non sông dậy sóng. Ngài phất cờ kháng chiến, lui về Phong Châu giữ nghĩa, trải qua bao phen trận mạc, thân mang trọng thương, cưỡi ngựa xuôi về đạo Sơn Nam, dừng chân nơi bản khu Đông Đội rồi lại lên đường, cho đến khi thân tận tại đất Đăng Côi. Tin dữ truyền về, dân làng thương tiếc khôn nguôi, bèn lập miếu tôn thờ, hương khói đời đời; lại nghe linh ứng hiển hiện, gia hộ muôn dân, nên các triều đều gia phong mỹ tự, tôn làm Phúc thần, hiệu Lữ Đại Vương, để ghi công đức, để giữ hồn sông núi.
Ngôi đình dựng trên gò tròn, thế đất viên dung, dân gian gọi là gò Thần Đồng; bốn bề thủy nhiễu, trước có ao lành, đường vào quanh co, tĩnh mà sâu, u mà tịch. Trải bao biến thiên, hình hài đổi khác, song linh khí vẫn còn, niềm tin vẫn tại. Chính nơi đây kết tụ nhân duyên, chuyển từ tín ngưỡng dân gian mà quy hướng về cửa Phật, nên có câu rằng:
天開福地神靈在,地結靈根佛法興
(Thiên khai phúc địa thần linh tại, địa kết linh căn Phật pháp hưng).
Về sau, chốn này lại kết thêm duyên Phật, lập nên Chùa Ngọc Linh, gieo mầm cửa đạo. Dẫu có lúc phế hưng, chùa xưa đổi chỗ, dấu tích vẫn còn trong tâm thức người quê.
Đến năm Tân Sửu (2021), nhân dân địa phương phát tâm phục dựng, kêu gọi thiện tín gần xa, dựng lại Tam Bảo tuy quy mô khiêm tốn nhưng chí nguyện chân thành, cảm thông trời đất; nên lại có câu đối rằng:
善念一興開覺,慈心常在結良緣
(Thiện niệm nhất hưng khai giác lộ, từ tâm thường tại kết lương duyên).
Cuối năm Ất Tỵ (2025), Tỳ kheo Thích Tâm Thắng phát tâm trụ xứ, cùng dân làng tái lập đạo tràng, dựng nhà Tăng làm nơi nương tựa, từng bước chấn hưng Phật pháp nơi vùng đất cổ; khiến đạo mạch dần được khơi thông, ánh sáng dần được hiển lộ.
Nay hiệu là Thiên Quang Phạm Vũ, ý rằng: ánh sáng trời cao, chiếu khắp pháp giới; phạm vũ thanh tịnh, dung chứa muôn duyên. Thật hợp với tông chỉ hoằng dương, nên rằng:
天光普照開覺路,梵宇長存結善緣
(Thiên quang phổ chiếu khai giác lộ, phạm vũ trường tồn kết thiện duyên).
Nguyện từ đây, chuông sớm chiều ngân, tỉnh thức lòng người, hương đạo lan xa, nhuần thấm xóm làng; khiến kẻ đến thì an, người đi còn nhớ, để một vùng quê nhỏ mà sáng mãi đạo tâm.
Cúi ngưỡng chư thiện tín, Phật tử, cùng toàn thể nhân dân xa gần, tiếp tục phát khởi tín tâm, đồng lòng hộ trì Tam Bảo, tùy duyên tùy sức mà góp phần công đức, khiến việc trùng hưng Thiên Quang Phạm Vũ sớm được viên thành, đạo tràng ngày một trang nghiêm, pháp âm truyền mãi, phúc huệ song tu, lợi lạc quần sinh.
Đầu xuân năm Bính Ngọ, Tỷ Kheo Thích Tâm Thắng soạn lập